Người Việt họ có một truyền thống lịch sử quí báu là khôn cùng tôn kính tổ tiên. Các truyền thuyết thần thoại Rồng Tiên, mười tám hoánh vua Hùng, Thánh Gióng, tô Tinh – Thủy Tinh, cùng phần đa trang sử oanh liệt về Bạch Đằng, Chương Dương, chi Lăng, Đống Đa, Điện Biên Phủ… có lẽ đã ngấm vào từng tế bào của mỗi nhỏ dân khu đất Việt. Do thế bọn họ rất nhạy cảm với những thông tin về xuất phát con fan và văn hóa Việt. Chắc rằng đó là lý do Oppenheimer cùng Chu từng được xã hội người Việt, cả vào và không tính nước, đón nhận và bàn bạc rất nồng nhiệt. Vậy Oppenheimer với Chu đang thực sự nói gì?

1. OPPENHEIMER VÀ ĐỊA ĐÀNG Ở PHƯƠNG ĐÔNG:

Stephen Oppenheimer là chuyên viên nhi khoa nhiệt đới gió mùa người Anh, từng những năm làm việc tại Đông Á, Đông phái nam Á và châu Phi. Sau khoản thời gian trở về Anh năm 1996, ông bắt đầu viết sách phổ cập kiến thức về nguồn gốc loài người, nhưng mà tiêu biếu là hai cống phẩm Địa Đàng sinh hoạt phương Đông: châu lục Đông phái nam Á bị chìm (Eden in the East: The Drowned Continent of Southeast Asia) năm 1999 với Rời ngoài Địa Đàng (Out of Eden) năm 2004. Địa Đàng sinh hoạt phương Đông viết về vùng Đông nam giới Á, mà lại lúc chưa bị nước biển khơi nhấn chìm vày băng rã sau kỉ bỏ xác được call là lục địa Sunda (Sundaland); còn Rời ngoài Địa Đàng viết về các cuộc thiên di tự châu Phi để sở hữu hành tinh của người văn minh (Homo sapiens), ban đầu từ hơn 50 nghìn năm trước.Bạn sẽ xem: Địa đường ở phương đông

Địa Đàng ở phương Đông bản tiếng Việt đã được NXB Lao Động với Trung tâm văn hóa Đông Tây ấn hành năm 2005, với bản dịch của Lê Sỹ Giảng và Hoàng Thị Hà, bởi vì giáo sư Cao Xuân Phổ hiệu đính. Với những tác phẩm tất cả nột dung mang tính chất liên và xuyên ngành như Địa Đàng làm việc phương Đông, bài toán chuyển ngữ bao giờ cũng là các bước rất cực nhọc khăn, vất vả và các thách thức; cùng nó đưa ra quyết định không nhỏ tuổi tới sự lĩnh hội của bạn đọc. Chính vì vậy trước khi bước vào nội dung rõ ràng của tác phẩm, xin dìm xét chất lượng lượng phiên bản dịch.

Bạn đang xem: Địa đàng ở phương đông

1.1. Về chất lượng phiên bản dịch:

Đầu tiên cần khẳng định sự cẩn trọng và tráng lệ và trang nghiêm của những dịch giả, khi bọn họ mời cả một vị giáo sư để hiệu đính. Đó là điều rất đáng trân trọng, do nghệ thuật thì nhiều năm mà cuộc đời thì ngắn, không ai có đủ kiến thức trong đầy đủ lĩnh vực, dù ở tầm mức tối thiếu. Bởi vì thế, tuy không có bạn dạng gốc giờ đồng hồ Anh nhằm đối chiếu, cơ mà tôi nghĩ, về cơ bản, các dịch giả vẫn chuyển sở hữu tương đối khá đầy đủ các quan điểm cơ bản của Oppenheimer.

Tuy nhiên, trường hợp xét nghiêm ngặt hơn, cần yếu nói chính là một phiên bản dịch tốt, lúc thấy ít nhiều lỗi rất cạnh tranh chấp nhận. Dưới đó là một số tỉ dụ điển hình.

+ “Ngay lập tức cửa hàng chúng tôi xuất bản ấn phẩm The Lancet” (trang 302). Chắc chắn rằng Oppenheimer quan yếu xuất bản tạp chí y khoa danh tiếng The Lancet. Đây có thể chỉ là lỗi in ấn, nhưng cũng cần dịch chuẩn và nhuyễn hơn, ví dụ điển hình “Ngay mau chóng chúng tôi công bố trên ấn phẩm The Lancet”.

+ “ADN bào quan” (trong những chương 6-7, trang 285-346). Để theo dõi và quan sát hành trình các cuộc thiên di của tín đồ hiện đại, giới khoa học phân tích các hốt nhiên biến ngẫu nhiên tại ADN ti thể (mitochondrial DNA), do mẹ truyền đến con, cùng tại ADN nhiễm sắc thể Y (Y chromosomal DNA), do thân phụ truyền cho nhỏ trai. Chính vì thế dịch “ADN bào quan” là sai, vì ngoài ti thể, còn rất nhiều loại bào quan tiền khác. Chỉ cần tra cuốn từ điển giờ đồng hồ Anh chuyên về y sinh học bất kì là tránh được sai sót này.

+ “Phương pháp đối chiếu đã tồn tại trong khoảng thời gian gần 7000 năm qua” (trang 202). Nếu phiên bản dịch đúng thì Oppenheimer vẫn mắc một lỗi siêu sơ đẳng. Để nghiên cứu quan hệ giữa các ngôn ngữ, tín đồ ta dùng các phương pháp, trong những số ấy có phương thức so sánh. Bằng phương pháp so sánh một trong những đặc trưng điển hình, những nhà ngữ học rất có thể tìm ra mối tương tác giữa các ngôn ngữ, bao gồm cả quan hệ bắt đầu – phân phát sinh. Theo tuyên bố của giới chăm gia, cách thức này có thể tìm về gốc nguồn của những ngôn ngữ tự 7000 năm kia (giới hạn hiện hành của các cách thức ngữ học khi truy tìm ngược về quá khứ là 9000 năm trước). Ở đây chắc hẳn rằng các dịch giả vẫn sai lầm, chứ không phải Oppenheimer.

+ “Người cổ điển 120.000 năm trước” (chú ưa thích tại hình 15, trang 159). Nguyên văn giờ Anh là “Homo sapiens for over 120,000 years”; cùng nó đề nghị được dịch thành “Người khôn (hay người hiện nay đại) hơn 120.000 năm trước”. Theo phiên bản dịch thì toàn bộ loài người bây giờ đều là “người cổ đại”!

+ “Ôi, phương Đông là phương Đông, phương tây là phương Tây cùng chẳng khi nào chúng gặp mặt được nhau, cho đến ngày cả nhị ngồi vào loại ghế Phán xét sau cùng của Thượng Đế…” (trang 713). Đây là lời dịch sai hoàn toàn, lẫn cả về ngữ nghĩa lẫn cú pháp, nên rất có thể dẫn đến sự hiểu lầm ý tứ sâu sắc của tác giả.

Nguyên văn giờ Anh của nhì câu thơ đó như sau:

Oh, East is East, và West is West, & never the twain shall meet,

Till Earth & Sky stand presently at God’s great Judgment Seat;

Đó là hai trong số bốn câu trực thuộc khổ thơ sử dụng để mở đầu và ngừng bài thơ lâu năm Khúc ca Đông Tây của Kipling, bên văn Anh giành giải Nobel. Vày mấy câu thơ này mà bạn ta vẫn hiểu nhầm Kipling, khi xem ông là tín đồ phân biệt Đông Tây; trong khi theo văn bản thì trái lại mới chính xác là sự thật. Nhì câu thơ trên cần phải dịch như sau:

Ôi, Đông là Đông, Tây là Tây, và hai phía không bao giờ gặp mặt,

Chừng làm sao Trời với Đất vẫn còn đấy đứng như bây chừ theo phán quyết béo bệu của Thượng Đế;

Và nhị câu thơ tiếp theo là:

Nhưng vẫn chẳng bao gồm Đông hay Tây, chẳng tất cả ranh giới, kiểu như nòi xuất xắc sinh nở, Khi nhì người đàn ông khỏe khoắn mẽ đối mặt nhau, họ tới từ hai tận thuộc Trái đất!

(But there is neither East or West, Border, nor Breed, nor Birth,

When two strong men stand face lớn face, tho’ they come from the ends of the earth!)

Như vậy theo Kipling, ngược với nhị hướng Đông Tây không lúc nào gặp được nhau (điều quá hiển nhiên), giữa hai nền văn hóa Đông Tây không thể có một nhóc giới chia giảm nào, dù cho là địa lý tuyệt giống nòi.

Xem thêm: Miếng dán trắng răng crest 3d white intensive professional effects

Cũng cần lưu ý rằng, tuy đây là lỗi nặng, nhưng phải thông cảm với các dịch giả, vì chủ yếu Oppenheimer cũng không hiểu biết đúng Kipling.

Trước khi chuyển sang phần nội dung, xin kể lại rằng, chắc rằng Địa Đàng sinh hoạt phương Đông tiếng Việt chưa phải là một bản dịch tốt, duy nhất là địa thế căn cứ vào lối hành văn.

Về câu chữ tác phẩm:

Địa Đàng làm việc phương Đông giờ Việt có 787 trang, được phân thành hai phần. Phần 1: Đá, xương, gene cùng tiếng nói bao gồm 7 chương, với dung lượng 302 trang (từ trang 47 tới trang 348), được dùng để trình bày các dẫn chứng địa chất, khảo cổ, ngôn ngữ và di truyền. Phần 2: Lời thủ thỉ Trung Hoa gồm 9 chương, dung tích 364 trang (từ trang 349 tới trang 712), dùng làm trình bày những truyền thuyết, được Oppenheimer xem như một loại bằng chứng về nguồn gốc các tộc người. Ngoài ra là lời giới thiệu, lời tựa, lời cảm ơn cùng phần mở màn (tổng cộng 42 trang); thuộc lời kết, chú giải và danh mục những hình minh họa (gồm 75 trang)

Có thể bắt lược các quan điểm cơ phiên bản của Oppenheimer trong Địa Đàng sống phương Đông như sau: 1) Đông nam giới Á là chiếc nôi thứ nhất của nông nghiệp, xét bên trên phạm vi toàn cầu, chứ chưa phải vùng Lưỡi liềm Phì nhiêu; và chính tín đồ Đông phái mạnh Á đã truyền kinh nghiệm trồng lúa nước cho tất cả những người Hán, chứ không hẳn ngược lại; 2) Đông phái mạnh Á là cội nguồn của nhiều yếu tố trong những nền hiện đại phương Tây. Hình như là ý kiến ít đặc trưng hơn: bạn Đông nam Á, chứ không phải người Trung Quốc, sẽ thiên di cho tới vùng Đa Đảo (Polynesia) phía Nam tỉnh thái bình Dương.

Đầu tiên xin nhấn mạnh rằng, có lẽ Oppenheimer là người đầu tiên (và duy nhất?) xem truyền thuyết thần thoại hay huyền thoại là mô hình bằng chứng đặc biệt về nguồn gốc các tộc người, thậm chí đặc biệt hơn các vật chứng vật hóa học như khảo cổ, di truyền hay ngôn ngữ. Chính vì vậy mà ông dành cho phần 2 (phần về các truyền thuyết) cho tới 364 trang, trong những lúc phần 1 (dành cho các bằng bệnh khảo cổ, di truyền với ngôn ngữ) chỉ tất cả 302 trang. Chắc rằng đây là sự việc mất bằng phẳng nghiêm trọng.

Theo ý niệm truyền thống, lịch sử một thời chỉ gồm vai trò giúp đỡ trong việc đào bới tìm kiếm hiểu nguồn gốc và lịch sử các tộc bạn hay các dân tộc mà lại thôi. Đóng vai trò quyết định phải là các dẫn chứng vật chất như khảo cổ, ngôn ngữ hay di truyền. Lý do như vậy? Câu trả lời là khoa học rất có thể xác định niên đại của các bằng chứng vật chất tương đối chính xác bằng những kĩ thuật khác nhau; nhưng hầu hết không thể xác minh tuổi của huyền thoại. Vì thế khi thấy thần thoại cổ xưa của hai team người có tương đối nhiều đặc trưng hiếm hoi giống nhau, hoàn toàn có thể suy luận họ có quan hệ xuất phát với nhau; nhưng vì khó khẳng định tuổi của nhì truyền thuyết, nên hầu hết không có khả năng xác định đội nào đóng vai trò nguốn gốc, đội nào là phát sinh.

Khi dùng lịch sử một thời như minh chứng khoa học, xin hãy nhớ rằng, sử thi có thể mang nhiều thông tin về mối cung cấp gốc; trong những khi huyền thoại hầu hết thể hiện ước mơ. Từ truyền thuyết thần thoại trăm trứng, liệu bạn có thể biết fan Việt xuất hiện tự bao giờ, ở đâu và có bắt đầu di truyền thế nào hay không? Nói giải pháp khác, độ tin yêu của các huyền thoại cũng đầy … sắc đẹp màu huyền thoại!

Oppenheimer hay dẫn các huyền thoại về những người khôn ngoan tới từ phương Đông. Với ông đưa định kia là tín đồ Đông nam Á, do tránh nàn hồng thủy khoảng tầm 8-10 ngàn thời gian trước tại châu lục Sunda (do băng tan cuối kỉ băng hà mà nước biển có thể dâng cao hàng nghìn mét), buộc phải đã cưỡi thuyền ra sở hữu hệ quần hòn đảo Nam Thái tỉnh bình dương và nhắm tới phương Tây, cho tới tận Lưỡng Hà, thậm chí còn cả Trung Âu. Và bao gồm họ đã gieo mầm cho các nền văn minh rực rỡ tỏa nắng tại phương Tây kể từ Thời đá mới. Mặc dù phương Đông so với người Cận Đông là phương Đông nào, Apganistan, Ấn Độ, Tây Tạng, china hay Đông nam giới Á ngày này? chắc rằng chẳng ai biết, giả dụ chỉ địa thế căn cứ vào truyền thuyết. Và bọn họ đành bắt buộc rời khỏi nghành nghề huyền thoại đầy hữu tình để trở lại với các vật chứng tuy nhát thi vị rộng nhưng hoàn toàn có thể “sờ nắn” và “đo đếm” được.

Có thể nói một cách tổng thể rằng, đưa thuyết phụ của Oppenheimer (người Đông nam giới Á tràn xuống phía dưới Đa Đảo) hoàn toàn có thể là sự thật. Mặc dù cũng không nên bác quăng quật vai trò của người Trung Quốc, khi Đài Loan được coi là nơi phạt tích của ngữ hệ phái mạnh Đảo, là ngữ hệ của vùng Polynesia. Và trong hai ý niệm căn phiên bản thì một phải xem xét lại (Đông nam Á là nơi cách tân và phát triển nông nghiệp đầu tiên), còn một sai trọn vẹn (Đông phái mạnh Á là nguồn gốc văn minh nhân loại).

a) ý niệm Đông phái mạnh Á là nơi phát tích nông nghiệp trồng trọt đầu tiên:

Giả thuyết thiết bị nhất, Đông nam Á là chiếc nôi thứ nhất của cuộc bí quyết mạnh nông nghiệp trồng trọt Thời đá mới, mặc dù không trọn vẹn sai như mang thuyết lắp thêm hai (sẽ bàn trong tè mục tiếp sau), tuy vậy cũng kha khá khó nuốt. ý niệm chính thức bây giờ vẫn là vùng Lưỡi liềm màu mỡ tại Cận Đông mới là nơi thuần hóa cây trồng và đồ vật nuôi thứ nhất trên thế giới. Với ngay sau đó một loạt trung trung tâm thuần hóa khác mở ra tại các nơi trên nỗ lực giới, bao gồm cả Bắc Mỹ. Nên nếu đến rằng, Đông phái nam Á là trong số những trung chổ chính giữa đó thì dễ được đồng ý hơn. Vậy đâu là dẫn chứng khảo cổ cho thấy thêm Đông nam Á là ngọn cờ đầu? Theo Oppenheimer thì chúng đã chìm sâu vào nước biển do nàn Đại hồng thủy. Vậy chúng ta hãy xem đó là 1 trong những trong rất nhiều giả thuyết khoa học đang đợi được bội nghịch nghiệm. Ngay lập tức Oppenheimer cũng không phải không thấy điều đó, như đã bộc lộ trong lời kết, mà bọn họ sẽ con quay lại ở chỗ cuối.

Còn việc trồng lúa nước thì sao? Đông phái mạnh Á tốt Nam trung quốc là chỗ trồng lúa đầu tiên? các nhà khảo cổ vẫn lừng chừng về niên đại của các di chỉ khảo cổ. Di chỉ 7.000 năm tuổi trên Hemudu, mặt hồ Dongting vùng Hoa Nam, là minh chứng khảo cổ nhanh nhất của lúa nước. Còn trên hang Ma, một di chỉ 8.800 năm tuổi trên Thái Lan, không có dấu lốt lúa gạo trong những thực đồ dùng tìm thấy. Theo Gorman (1969), sẽ là số thực đồ gia dụng do những người tiền nntt thu lặt được. Tuy vậy theo hai bên nhân học với khảo cổ Jolly với White trực thuộc Đại học New York, 1995, có chức năng lúa nước được thuần hóa trước tiên tại Đông phái nam Á trong khoảng thời gian từ 8.800 tới 7.000 năm trước.

Cần xem xét rằng, trong khi Đông nam giới Á và vùng Hoa phái mạnh vẫn bắt buộc đấu tranh về “bản quyền” trồng lúa đầu tiên, thì một sự việc đã trở đề nghị rõ ràng. Đó là fan Nam Á (chủng lai giữa hai đại chủng Á với Phương Nam khoảng chừng 10.000 năm trước, với đang Á hóa mạnh mẽ mẽ), chứ chưa phải tổ tiên bạn Hán (thuộc đại chủng Á), new là phần lớn người thứ nhất trồng lúa nước (tại Hoa phái mạnh hoặc Đông nam giới Á). Xin nhấn mạnh thêm rằng, đến lúc đó, khoảng tầm 7000 năm trước, hoàn toàn chưa xuất hiện người Hán, người việt nam hay tín đồ Thái… như ta phát âm ngày nay.

b) quan niệm Đông phái nam Á là nguồn cội của tân tiến nhân loại:

Oppenheimer đưa ra một vài bằng triệu chứng (không rõ ràng) về nguồn gốc Đông nam Á của sang trọng Trung Cận Đông, vốn được xem như là hạt kiểu như của tao nhã phương Tây. Ví dụ điển hình ông thấy dân New Guinea hay bị thiếu máu vì chưng một căn bệnh di truyền là alpha-thalassamemia. Vì người Trung Đông cũng bị bệnh đó, buộc phải ông suy luận, dân Đông phái nam Á đang tới Trung Đông với lập ra thanh lịch cổ Ur với Ai Cập!

Để không làm mất thời gian của công ty đọc, xin xác minh rằng, sẽ là giả định hoàn toàn sai sự thật. Vì sao tôi dám chắc như đinh đóng cột đóng cột như vậy? gồm hai nguyên do căn bản. Vật dụng nhất, bạn Trung Đông ở trong đại chủng Âu (Caucasoid), trong những lúc ở Thời đá mới, người New Guinea thuộc đại chủng Phương phái mạnh (Australoid), còn người Đông phái mạnh Á hoặc nằm trong đại chủng Phương Nam, hoặc là hỗn chủng giữa đại chủng Á (Mongoloid) cùng đại chủng Phương Nam. Không thể bao gồm chuyện một đội người trực thuộc đại chủng này lại trở thành người ở trong đại chủng khác chỉ vào một thời hạn ngắn như vậy. Máy hai, và đặc trưng hơn, hành trình các dấu gen giữa Đông cùng Tây ko ủng hộ Oppenheimer.

Theo mang thuyết của Oppenheimer thì ta đề xuất thấy một mẫu gene đi tự Đông phái mạnh Á hướng tới phía Tây. Trong Địa Đàng sinh sống phương Đông cũng có bạn dạng đồ mẫu gene bởi thế trên hình 34, trang 330. Còn trên thực tiễn thì sao? Theo tác dụng của Dự án bản đồ gene của Hội địa lý quốc gia Mỹ, Quĩ gia đình Waitt và hãng IBM, chỉ thấy những dòng gene liên tiếp chảy tự Tây sang trọng Đông tính đến tận Thời đá mới, chứ không cần thấy dòng trái lại (xem hình). Điều đó cho biết giả thuyết quan trọng đặc biệt nhất của Oppenheimer không nên với thực tại khách quan. Và đó là lí do khiến cho Địa Đàng ngơi nghỉ phương Đông không được giới chuyên môn review cao.

Di Tích lịch sử Văn Hóa Về nhì Triều Đinh-Tiền Lê Ở tỉnh ninh bình - Nguyễn Văn Trò, 153 Trang|Văn Hóa du ngoạn (NXB Đại Học nước nhà 2016) - Nguyễn Phạm Hùng, 590 Trang>
*
mang thuyết nhưng Oppenheimer trình diễn trong cuốn sách này lần trước tiên đặt Đông nam Á vào trung vai trung phong của các nguồn gốc văn hóa với văn minh ráng giới. Oppenheimer chứng minh rằng khoảng tầm 9.000 mang lại 10.000 năm về trước, một số trong những dân vùng Đông nam giới Á đã là đông đảo nhà canh nông chăm nghiệp, không chỉ có là những người sống bằng nghề săn bắn ban đầu như giới khảo cổ học tập Tây phương tế bào tả. Vào thời gian 8.000 thời gian trước đây, mực nước hải dương tăng một cách bất ngờ đột ngột và gây ra một trận đại hồng thủy, với trận lụt khổng lồ này đã tạo cho những bên nông trước tiên trên nhân loại này phải di tán đi những vùng đất khác để mưu sinh. Trong quá trình di cư đến những vùng đất mới, họ mang theo ngôn ngữ, truyền thuyết, ý niệm tôn giáo, kinh nghiệm thiên văn, yêu thuật và quý phái xã hội đến vùng đất mới. Thực vậy, ngày nay, dấu tích của cuộc di dân trên vẫn còn ghi đậm trong số quần đảo Melanesia, Polynesia cùng Micronesia; dân chúng những nơi này nói tiếng thuộc hệ ngôn từ Nam Đảo (Austronesian) có xuất phát từ Đông nam Á. Theo Oppenheimer, hồ hết "người ganh nạn" này có thể là các hạt như là cho phần đa nền văn minh khủng khác mà về sau được phát triển ở Ấn Độ, Lưỡng Hà, Ai Cập và Địa Trung Hải. Những tóm lại và tuyên bố của Oppenheimer cũng phù hợp với sản phẩm loạt phân tích di truyền học bắt đầu được ra mắt gần đây. Ví dụ như qua phân tích DNA, các nhà kỹ thuật Mĩ đã rất có thể tái xây dựng quy trình di cư thời tiền sử. Bé người văn minh di dân khỏi châu Phi cho châu Á vào lúc 100.000 năm ngoái đây. Rất có thể trong dịp di dân đầu tiên họ cho vùng Trung Đông, nhưng tất yêu định cư được do thời tiết khắc nghiệt, sau đó có thể họ nên làm thêm một hành trình thứ nhị từ Trung Đông mang đến tận vùng Đông phái mạnh Á. Cũng có thể họ đi thẳng từ Đông Phi, dọc theo đường biển ả rập ngày này băng ngang qua Ấn Độ, và cho định cư ở Đông nam Á. Từ Đông nam Á, bọn họ lại thiên cư một lần nữa: team một đi về phía nam ra châu Úc với Tân Guinea; đội hai đi về phía bắc đến trung quốc và Nhật Bản, và cuộc di dân này xẩy ra vào khoảng 55.000 năm ngoái đây. Điều này cũng tương xứng với các dữ kiện di truyền cách đây không lâu cho thấy người trung quốc ngày nay, nhất là người nước trung hoa ở phía Nam trung hoa rất ngay sát và tất cả tổ tiên ở vùng Đông nam giới Á.Địa Đàng Ở Phương Đông
NXB Lao Động 2005Stephen Oppenheimer
Người dịch: Lê Sĩ Giảng, Hoàng Thị Hà
Hiệu đính: GS. Cao Xuân Phổ545 Trang
File PDF-TRUELink tải về http://nitroflare.com/view/2EC685A04E5B68Bhttps://drive.google.com/drive/folders/1y
LBz
Z1r
SQo
Njm
We
JTZ3WGQHg04L1